Top 10 Truyện ngắn về thầy cô cảm động dành tặng 20/11

Truyện ngắn về thầy cô cảm động là một phần chẳng thể thiếu trong 1 tờ báo tường ngày 20/11 và chúng góp phần khiến nội dung tờ báo phong phú và ý nghĩa hơn bao giờ hết. Nếu bạn cũng đang muốn sắm các câu chuyện ngắn hay về thầy cô để báo tường lớp mình thêm sinh động và quyến rũ, thì hôm nay hãy cùng 123b khám phá ngay top những mẩu truyện ngắn hay và ý nghĩa nhất cho báo tường ngày 20/11 qua bài viết dưới đây nhé, vững chắc sẽ khiến cho bạn cay cay khóe mắt nhớ về các người thầy đã dìu dắt chúng ta.

Người thầy năm xưa

Tôi sinh ra ở làng quê nhỏ. Ngôi trường tiểu học của tôi cũng là trường làng bé lắm. Ngôi trường ấy ngày ngày chào đón các em học sinh nghèo tay lấm chân nai lưng. Vâng, trường tôi nghèo lắm. Nhưng ở nơi đó tôi đã tậu thấy rộng rãi niềm vui và những kỉ niệm về người thầy thân yêu mang lòng hàm ân sâu sắc.

Đã hơn 10 năm nhưng hình ảnh và lời nhắc của thầy vẫn luôn hằn sâu trong ký ức tôi. Đấy là niên học lớp 5, tôi được chuyển sang học lớp mới. Ngày đầu đi học tôi đứng rụt rè ở cửa lớp vì e ngại thầy, bạn không quen. Thầy nhận ra tôi và hỏi han ân cần. Nhìn ánh mắt trìu mến và cầm bàn tay ấm áp của thầy, tôi bước vào lớp trong sự im tâm lạ lùng. Từ lần đầu được gặp thầy rồi được thầy dạy bảo, tôi càng hiểu và thấy yêu quý thầy rộng rãi hơn. Với thầy, tôi sở hữu thể thể hiện bằng hai trong khoảng “yêu thương” và “tận tụy”. Thầy tận tụy trong từng bài giảng, từng giờ tới lớp. Cả những ngày oi bức hay các ngày mưa, thầy đều đến lớp để sở hữu cho chúng tôi nhiều điều mới lạ.

Tôi nhớ tới mùa nước nổi, khắp đường xá, trường học đều đầy nước. Thế mà thầy trò chúng tôi vẫn tới lớp đều đặn, học phân bì bõm trong nước thế mà vui tới lạ. Những bài giảng của thầy nghe đâu “đánh thắng” cả mùa nước lũ. Bất chợt tới lớp, thầy lặn lội tới nhà những học sinh để Phân tích tình cảnh gia đình và tạo điều kiện rẻ hơn để chúng tôi yên tâm ngày hai buổi tới trường. Thầy tôi là như thế, thầy tận tụy mang nghề, yêu thương hồ hết học sinh. Tôi đã từng được đến chơi nhà thầy – 1 ngôi nhà mái lá đơn sơ nhưng gọn ghẽ, sạch sẽ. Căn nhà bé nhỏ đấy chứa chứa tấm lòng yêu thương mênh mông của thầy tôi.

Hơn cả 1 người thầy dạy chữ, thầy còn dạy chúng tôi biết bao điều trong cuộc sống. Thầy luôn nói nhở chúng tôi quyết tâm học tập, ko khuất phục cái nghèo. Thầy vẫn tin rằng các học trò của thầy sẽ vun đắp 1 mai sau tươi sáng hơn. Niềm tin của thầy truyền sang niềm tin của chúng tôi – các đứa học sinh nghèo tràn đầy bao lăm là mong ước và hoài bão. Những lời khuyên bảo của thầy đã theo tôi trong suốt các tháng năm dài.

Riêng với tôi, tôi vẫn nhớ mãi các lần được thầy đưa đến trường. Tuyến phố đá tới trường đã thấm biết bao giọt mồ hôi của thầy tôi. Tôi không sao quên được hình ảnh thầy với cái xe đạp cũ kĩ cứ kêu “kót két” theo từng vòng quay. Thế mà chỉ cần ngồi sau lưng thầy, tuyến phố dài tuồng như ngắn lại; chiếc nóng của buổi trưa nắng gắt chừng như cũng mát dịu hẳn đi. Nhìn lưng thầy ướt đẫm mồi hôi mà miệng vẫn vui cười. Ôi! Sao mà nhớ thầy đến thế!

Trên các con phố dài có lắm khấp khểnh, thầy và tôi cùng nhau chuyện trò phổ thông điều thú vị. Tự nhiên tôi cảm thấy thầy thật gần gũi và thân thiết như một người bạn to. Có lần thầy hỏi tôi rằng: “Nếu chỉ được đi qua 1 lần trên tuyến đường đầy hoa dại, con sẽ chọn 1 bông hoa nào con cho là đẹp nhất?!”.

khi bé thơ ấy tôi nào hiểu các gì thầy muốn nhắc, chỉ khẻ cười rồi lặng im. Rồi thầy bảo rằng “trên đường con đi sau này sẽ với phổ thông “bông hoa” như thế. Con đừng đợi phải đi hết quãng đường, hãy nắm lấy thời cơ để con sở hữu thể tiến xa hơn”. Và lúc ấy tôi mới hiểu điều thầy muốn đề cập, lời nói của thầy đã cổ vũ tôi đủ quả cảm bước xa làng quê bé nhỏ để lên tỉnh thành học phải chăng hơn. Đúng là thầy tôi, lời khuyên nhủ thật nhẹ nhàng nhưng sâu sắc và làm cho người ta im lòng lắm.

đến bữa nay, tôi bỗng nhớ lại các câu chuyện của người thầy năm xưa. Thầm cảm ơn thầy về các gì rẻ đẹp thầy đã dành cho tôi. Ấy là các lời dạy dỗ quý báu động viên tôi trong các tháng năm dài. Gần 10 năm nay ít có dịp về thăm thầy cũ. Ngôi trường làng ngày xưa đã tàn phai ít phổ quát. Mỗi lần về thăm lại thấy mái tóc thầy tôi bạc trắng đa dạng hơn. Nhưng dù thời gian có trôi qua bao nhiêu, tấm lòng thầy vẫn như thế, vẫn tận tụy và đầy yêu thương.

Đối có tôi, “người thầy năm xưa” là biểu trưng của 1 nhà giáo Việt Nam ưu tú. Ở thầy tôi là sự hy sinh cao cả phát xuất trong khoảng lòng yêu nghề, yêu trẻ. Tới hôm nay, trong lòng tôi vẫn mãi mãi kính trọng và hàm ơn “người giáo viên năm xưa”.

Câu Chuyện Cảm động Về Nghề Giáo

Tôi là 1 học sinh… không dạy nổi. Đa số những thầy cô giáo đã dạy tôi đều nhận xét tương tự sở hữu ba mẹ tôi. Chưa với lớp học nào chịu tiếp nhận tôi quá 1 tháng. Mẹ tôi khóc. Bố thở dài: thằng này vậy là coi như xong…

Chuyển qua trường mới. Nhìn sơ qua học bạ, thầy hiệu trưởng đã muốn đuổi tôi đi nhưng nể tiếng ngoại tôi là giám đốc ty giáo dục cũ, thầy đành nhận. “Tôi sẽ xếp em vào lớp thầy Tiến”. Thầy dạy lớp tụ họp toàn học sinh cá biệt của trường. Ngày đầu tiên vào lớp, bố đích thân dẫn tôi đến “trao tận tay thầy”. Tôi lén Quan sát “đối thủ” của mình. Thầy gầy gò, sở hữu cặp kính gọng đen nặng trịch, mắt nhướng lên nhìn sát mặt tôi “A, con trai, để xem thầy làm cho được gì cho con không, tương đối đây”. Thầy xếp tôi ngồi mang một con nhãi tóc tém mày mặt lanh lẹ. Nó khẽ hích vào vai tôi giành chỗ ngồi rộng hơn. Tôi đành chịu vậy, chưa bao giờ tôi đánh con gái cả. Thầy thắng tôi 1-0 rồi. “Thầy biết tại sao em dây mực vào áo bạn”, thầy đề cập có tôi khi Tú còm mếu máo mách nước chuyện. Sao ông đó lại biết nhỉ? Mình đã khai gì đâu.

Trước đây, mỗi lần tôi dây mực vào gần như những trò trong lớp những cô đều hỏi tại sao, những thầy thì tức tốc thi hành quyết phạt. Bao giờ tôi cũng bịa ra một chuyện mà mình là nạn nhân. Tôi mặc sức bịa dù chẳng ai tin. Tôi cũng chẳng để ý hình phạt là gì và với ai tin hay không. Thế mà hôm nay thầy bảo là thầy biết. Ngạc nhiên hơn là thầy chẳng phạt tôi gì cả. Thầy chỉ nhỏ nhẹ bảo tôi: “Lần sau em nhớ chăm chút hơn”. Mấy hôm sau nữa tôi lại vẩy mực lên áo 3 nạn nhân nữa. Thầy vẫn bảo biết rồi và không phạt. Tôi đâm chán trò vẩy mực cũ rích chẳng ấn tượng này. Thời đấy chúng tôi đứa nào cũng với kè kè tấm bảng và mấy mẩu phấn. Ra chơi, tôi gom hết phấn ném vào lũ con gái nhảy dây trước sân. Hết buổi học tôi xô lũ bạn ngã dúi dụi, chạy ngay ra cổng trước. Đứa nào bất hạnh đi qua chỗ tôi đều bị tịch thu hết phấn thừa. Hôm sau thầy gọi tôi lên phòng họp. Thầy mở tủ ra, ấn vào tay tôi hộp phấn to đùng mà ko đề cập gì. Tôi xấu hổ quay mặt đi hạn chế ánh nhìn của thầy. Tôi nhớ mình đã lì mặt ra như thế nào lúc cô giáo cũ mắng tôi, hôm sau tôi càng lấy phấn phổ thông hơn nữa. Vậy mà khi cầm hộp phấn thầy cho trong tay, tôi thấy mắc cỡ quá đỗi. Ôm ấp hộp phấn lên trả cho thầy, tôi lí nhí: “Lần sau em ko làm thế nữa”. Thầy mỉm cười bảo: “Em ngoan lắm!”.

Lần trước nhất tôi được người lớn khen ngoan. Tôi nằm nghĩ cả đêm. Từ nay mình sẽ ngoan mãi, để ko ai mắng mình nữa. Nhưng ngoan chưa chắc đã giỏi. Quả thật tôi đúng sở hữu trường hợp đấy. Tôi mang thể bắn bi, chơi bắn bàng cả ngày ko chán. Nhưng hễ cứ ngồi vào bàn học là tôi chán ngay. Ba mẹ sở hữu đánh, với mắng thế nào cũng chịu. Môn toán còn đỡ, với tí gì dính đến văn học là tôi mù tịt. Vào học được một tháng, tôi thấy thầy đạp xe qua nhà. Cái xe của thầy chẳng biết trước đây sơn màu gì, giờ chỉ còn trơ ra màu gỉ sét xấu xí. Thầy vào nhà, ba mẹ tôi đều đi vắng cả. Ngó qua căn nhà tồi tàn của tôi, thầy hứa tương lai quay lại. Tôi lo hết cả 1 ngày. Chẳng biết mình khiến cho gì sai. Hôm sau thầy đến. Thầy đứng luôn ngoài sân “bàn chuyện” sở hữu ba tôi. Thầy bảo cần một người đọc và biên chép lại tài liệu giúp thầy. Nhất quyết phải là chữ trẻ con. Thầy đang nghiên cứu gì đấy. Ba mẹ tôi mừng nhóc vì không hề khản cổ quản tôi nửa ngày không tới trường. Tôi vùng vằng mãi mới chịu tới nhà thầy. Thầy ở 1 mình. Ngoài giá sách ra cũng chẳng mang gì đáng giá.

Mỗi càng ngày càng buổi, tôi gò lưng ghi chép lại các gì đọc được. Thầy bắt tôi viết các mẫu cảm nhận ngắn sau mỗi tác phẩm. Sau đấy tôi đọc to lên và thầy chỉnh sửa các điều tôi nghĩ lệch lạc, thêm vào 1 số ý. Thỉnh thoảng thầy bảo tôi dừng ghi, chuyển qua tính toán giúp thầy vài việc. Tôi về nhà cố luyện cách thức tính toán sao cho nhanh nhất để không bị mất mặt trước thầy. Dần dần, tri thức “tự nhiên” tới sở hữu tôi khi nào không biết. Lần trước nhất cầm tờ giấy khen của tôi trên tay, mẹ tôi đã khóc, khóc to hơn khi tôi bị đuổi học. Ba tôi thì chẳng kể gì, chỉ gật gù cười. Năm học qua đi chóng vánh. Tôi nghỉ hè vẫn không quên đọc và biên chép lại một chồng sách cao ngất ngưởng thầy giao trước khi nghỉ học. Ngày khai giảng, tôi mua mãi vẫn không thấy thầy đâu. Linh tính điều không hay, tôi bỏ cả buổi lễ chạy tới nhà thầy. Căn nhà trống hốc. Chưng láng giềng nghe chó sủa ran chạy sang coi xét. “Cậu là Phong hử?”. “Dạ”. “Thầy Tiến gửi chiếc này cho cậu. Thầy đó bảo chuyển vào Nam ở sở hữu con trai”. Tôi vội vàng mở ra, bức thư rất ngắn. “Thầy mong em phấn đấu học thật rẻ. Em luôn là học sinh ngoan của thầy”. Mười năm qua đi, tôi mới hiểu hết những gì thầy muốn nhắn. Có những điều không hay nhưng chẳng thể thay đổi bằng sự phản ứng. Tình ái thương và sự thông minh mới là thứ giúp bạn đổi thay mình, thay đổi mọi người. Cảm ơn thầy với cách dạy đặc trưng đã giúp em trưởng thành. Cám ơn Thầy của em!

Xin Lỗi Thầy

Cuối thu, tiết trời lạnh dần. Những chiếc lá rốt cục cũng trôi theo gió. Bầu trời cao, xanh thẳm, chốc chốc lại gợn lên những làn sóng trắng. Cảnh vật lặng yên lắm! Màn sương tàn bạo nhỏ thêm vài giọt trắng xóa, mờ ảo lên sự đơn chiếc đang nảy nở trong lòng tôi.

Người ta thường bảo nhau là mưa buồn. Nhưng tôi lại nghĩ, giây lát này còn hơn thế nữa! Mỗi khi như vậy, đôi mắt tôi lại vô thức mà nhìn theo bao kỉ niệm thời thơ ấu, bao kỉ niệm thời cắp xách đến trường! Trong số ấy, sở hữu một câu chuyện mà tôi nhớ nhất. Ấy là một lần, tôi đã khiến cho người mà tôi kính trọng, thất vọng!… Hồi ấy, có nhẽ là vào lớp 5. Lúc đó, tôi học toán chuyên nghiệp lắm! Kì rà soát nào, con 10 luôn bị tay tôi cầm chắc.Thầy toán cưng tôi nhất. Tôi cũng thích toán! Chẳng biết với can dự gì về nhân tố di truyền ko, hay là tôi chỉ đơn giản thích mẫu số điểm tròn xoe kia!

Dù sao, gần như đều chỉ là các nghĩ suy ban đầu! Tôi dần mất đi cái cảm giác mê say. Bài tập ngày một khiến cho tôi chán nản. Ngoài thời kì ở trường, cha mẹ tôi vẫn ngốn cho tôi hàng tấn thứ! Phổ quát tới nỗi, đôi khi, tôi nghĩ là đầu mình sắp sửa nổ tung, như một quả bom hứa hẹn giờ! Rồi tới 1 đêm, hôm ấy là chủ nhật. Lúc bao đứa trẻ khác đang hưởng thụ dòng niềm vui ngày nghỉ, thì tôi lại đang khiến cho dòng công tác thường ngày: cả núi bài tập. Hàng giờ đồng hồ, tôi cứ nghĩ suy, cứ viết, lặp lại theo 1 trình tự, và hoạt động như một cổ máy! Xong bài tập của bố mẹ cho, não tôi đã mệt lả, chỉ còn bài tập ở trường. Giở cuốn sách giáo khoa ra, chẳng hiểu nỗi, tôi nhìn thì cứ nhìn, nhưng suy nghĩ thì không! Suy nghĩ của tôi như vừa mới phá vỡ loại xiềng xích của nó, chạy lung tung, rồi nấp đi đâu mất! Tôi mệt lắm rồi! Tình cờ, trong đầu tôi lại nảy ra một ý, mà trước giờ chưa từng xuất hiện: “Nhất thiết phải khiến sao? Chắc gì thầy đã kiểm tra!”. Rồi như 1 phản xạ, ngay thức thì, một ý nghĩ khác chống đối lại: “Nhỡ đâu thầy kiểm thì sao?”, “Lớp nhiều người như thế, chẳng nhẽ lại trúng mình?”, “Sao lại không”….Tất cả cứ rối tung lên! Tôi tức tối hét lên 1 tiếng, khi mà thậm chí tôi cũng không biết mình vừa khiến cho gì! Tôi có đủ sáng tạo để biết bên nào là đúng. Thế là tôi lại làm bài tiếp. Nhưng cũng chỉ được một lát, sự mệt mỏi lại thống trị thân thể tôi! Tay tôi bắt đầu viết nguếch ngoác 1 cách thiếu tự chủ! Tôi thẳng tay quẳng cây viết đi. Ngã người ra sau, tôi nhìn lên đồng hồ, đã khuya rồi. Mắt tôi như bị rút khôn cùng lực, đổ sụp xuống. “Muốn ra sao thì ra!”

rút cục thì tôi cũng đã đầu hàng! Tôi nhanh chóng gấp tập vở lại, rồi cuộn tròn trong chăn. Giữa sự rét mướt và cái huyền hoặc của giấc ngủ, tôi bất giác lo âu. Nhưng chỉ trong khoảng khắc, rất nhiều đã bị vùi lấp… Sáng hôm sau, tôi dậy trễ. Tôi mau chóng nhét vài miếng bánh lót dạ rồi đi học. Tới lớp, tôi run người! Tay và trán tôi đẫm mồ hôi. Cái cảm giác lo lắng lại quay trở lại! Tôi thở từng nhịp một như nỗ lực lắm. Mang đứa bạn quay sang bảo tôi chỉ nó làm cho bài. Tôi bảo nó nên tự mình khiến cho thì rẻ hơn. Giả dụ là mọi ngày thì tôi sẽ giúp nó, nhưng bữa nay, ngay cả mẫu đề tôi còn chưa đọc qua! Sau điểm danh, thầy khởi đầu sửa bài tập. Tim tôi đập thình thịch theo từng mi-li-mét mà ngón tay thầy dò trên danh sách lớp. Nhưng kiểu dáng, tôi cũng cười cười nói kể, tựa hồ như tự an tâm mình và che đậy đi loại nỗi khiếp sợ, cộng tiếng tim đập! Rồi thầy ngừng lại, ngẩng mặt lên và nhìn chăm chăm vào tôi. Thầy nở 1 nụ cười, và điều đó làm tôi lạnh sóng lưng: “Em lên khiến bài đi!”.

các lời đấy như giúp tôi phá tan vỡ đi cái nỗi sợ hãi bâng quơ cũ, nhưng đem lại 1 nỗi sợ thật sự. Tôi từ từ đứng dậy. Tôi thú nhận có thầy đa số, trong tiếng nấc. Tôi đứng mà cứ cúi gầm mặt xuống, dể cho mái tóc che đi đôi mắt cay xè của mình, tôi không dám nhìn mặt thầy! 2 Tay tôi cứ bám chặt vào nhau. Tôi trông thấy 1 giọt nước rơi xuống quyển vở, rồi 2, rồi 3 và 1 bàn tay đã chai sạn, nhẹ nhõm nhấc quyển vở của tôi lên. Tôi lén lút ngấc mặt nhìn, tôi thấy thầy! Thầy trông khác lắm! Khuôn mặt thầy không để lộ bất kì 1 xúc cảm nào cả. Nhưng tôi đọc được: thầy đang rất buồn! Rồi thầy đặt quyển vở xuống, trở lại bục giảng. Thầy lấy bút chì và viết gì ấy. Tôi đoán chắc đó là con không trước nhất của tôi! Suốt tiết, tôi vẫn cứ cúi mặt!…

Tiếng chuông reo lên, Anh chị khác ùa ra khỏi lớp như đàn ong vỡ lẽ tổ. Riêng tôi, tôi vẫn cứ ngồi đó, vẫn cứ nín thinh. Tôi hối lắm! Tôi vừa khóc, vừa kéo quyển vở lại, hoàn tất nốt đống bài tập đáng ghét này. Giá như tôi đừng quá lười biếng, giá như tôi đã khiến cho bài tập thì tôi đã không làm cho thầy thất vọng! Chiếc cảm giác khi làm cho người mà mình kính trọng, người đặt cả niềm tin vào mình, là dòng cảm giác khôn cùng tồi tệ! Tôi ước cho địa cầu giới hạn quay, tôi ước cho thời gian dừng chảy, tôi ước cho đôi mắt phát triển thành mù lòa, để tôi chẳng phải nhìn thấy vẻ buồn trên khuôn mặt thầy nữa! Tôi ngửa mặt lên, để cho hai hàng nước mắt chảy xuống đôi bàn tay, để chúng xóa sạch cái tội lỗi… Bỗng, sở hữu một bàn tay đưa lên, lau nước mắt cho tôi, một bàn tay chai sạn! Tôi biết 1 người sở hữu bàn tay như thế, thầy! Thầy đã ngồi bên tôi từ khi nào. Tôi nghẹn ngào mà nhắc lời xin lỗi, và tôi lại một lần nữa cúi mặt. Nhưng rồi, bàn tay thầy đã nâng khuôn mặt của tôi lên, để cho tôi Quan sát đôi mắt thầy.”Thế em đã làm cho xong bài tập chưa?”, thầy hỏi. Tôi không trả lời, chỉ biết lẳng lặng gật đầu. Thầy nhoẻn miệng cười, một nụ cười khiến cho lòng tôi ấm áp, như một cách kể khác của từ “tốt lắm!”. Thầy lấy một cây bút bi và cuốn sổ điểm ra. Tôi đã suýt nữa ngút vì hạnh phúc lúc nhìn thấy 1 con mười viết bằng bút chì, ngay chỗ tên tôi. Thầy tiêu dùng bút bi đỏ lại con mười ấy, nắn nót. Ngay cả lúc tôi làm thầy thất vẳng, thầy vẫn luôn đặt niềm tin vào tôi!…

Cũng đã là một khoảng thời kì lâu lắm rồi! Nhưng tất cả vẫn cứ theo tôi mãi. Đấy là một bài học dành cho tôi, một bài học rất ý nghĩa. Tôi còn nhớ rõ bàn tay của thầy, nụ cười của thầy, và cả con mười băng bút chì kia nữa! Hãy cố gắng đừng làm người khác thất vẳng. Giả dụ không, thế giới chỉ là một nấm mồ!…

Bài học khiến người trong khoảng cô giáo dạy Sử

Sau ba năm tôi mới có dịp trở lại trường cũ. Mọi thứ không thay đổi nhiều, sân trường vẫn rợp bóng cây, và các mẫu ghế đá vẫn ở đấy, trầm mặc và nhẫn nhịn. Tiếng cô giảng đều đều trên lớp và ánh mắt thơ ngây của đám trẻ học sinh khiến tôi nhớ lại những kỷ niệm thời cắp sách. Tiếng trống trường đã điểm, giờ ra chơi đến.

Tôi lại bóng dáng của cô từ trong lớp, vẫn dáng hình ngày xưa khi gieo mầm con chữ cho chúng tôi. Cô vẫn tận tụy đến lớp, vẫn lèo lái các con thuyền mong ước của những cậu học trò nhỏ chúng tôi tới bến bờ hạnh phúc. Giọng cô nhẹ nhàng phân tách cho học trò chúng tôi những sự kiện lịch sử đáng nhớ, những chiến thắng vang lừng của quân ta khắp những chiến trận. Chốc chốc cô dừng giảng và nhìn đám học sinh đang tròn mắt suy ngẫm. Chính cô cũng chẳng thể trông thấy được các thế hệ học sinh đó còn nhớ mãi công ơn của cô tự ngày nào.

Cô về trường tôi bắt đầu từ trường chỉ có mái lá đơn sơ. Ngày mưa cũng như ngày nắng cô vẫn đạp mẫu xe hợp nhất đã bạc màu đến lớp. Mang lần những hôm trời mưa bão rất to mà cô vẫn cố đạp hơn chục cây số đến lớp vì sợ học sinh phải chờ. Với khi nước ngập quá bánh xe mà cô vẫn bước tiếp, đến lớp thì cả thầy cả trò đều ướt hết. Phòng học dột nát không thể theo học. Những khi mưa gió như vậy cô lại nhớ về vùng quê Bình Lục, nơi người ta vẫn “cưỡi trâu đi họp huyện” cô lại thấy xót thương. Cô thường nhắc cho chúng tôi nghe tất cả về miền quê và gia đình cô. Miền quê chiêm trũng, ngập loanh quanh năm những mang nghị lực phi thường.

Giờ đây khi mọi thứ đã được thay mới, cô vẫn ngày ngày tới lớp. Là 1 giáo viên dạy sử nên tính cô rất nghiêm khắc. Cô luôn dạy chúng tôi phải biết tự nỗ lực vươn lên. Cô thường bảo, lịch sử là dòng cỗi rễ của 1 quốc gia dân tộc, khi những em hiểu sử cũng hiểu truyền thống quý báu của tổ sư ta, biết mà học hỏi, biết mà phát huy những truyền thống quý báu đấy. Theo lời dạy đấy, mỗi thế hệ học trò chúng tôi đều cố gắng trở nên 1 học sinh ngoan trong mắt cô. Đã 27 năm trôi qua mang bao thế hệ học trò đến và đi khỏi ngôi trường này, nhưng hình bóng cô mỗi ngày lên lớp thì vẫn vậy. Những học trò trước nhất của cô nay đã đầu hai thứ tóc cũng ko sao quên được những lời dạy, các kiến thức mà cô đã truyền đạt. Cô luôn dạy phương pháp làm cho sao để hiểu và nhớ về một sự kiện lịch sử lâu nhất. “Chỉ lúc các em hiểu rõ duyên do tại sao và giảng giải được các sự kiện, những mối ràng buộc ấy thì em mới có thể làm cho phải chăng 1 bài lịch sử”.

Tôi còn nhớ kỷ niệm về cô lúc còn đang học nhiều. Là một học trò chuyên văn nên tôi rất thích những môn phường hội, đặc trưng là Đánh giá những tri thức lịch sử. Lúc còn học ở trung học cơ sở vật chất tôi đã được nghe các thông tin về cô mang phương pháp dạy hay, là 1 giáo viên chuyên nghiệp ở trường. Và khi theo học cô tôi thực thụ bị thuyết phục bởi cách thức giảng dạy ân cần và cẩn thận.

Trong các giờ giảng, cô nhấn mạnh tới những sự kiện mấu chốt nhất, sở hữu tính quyết định đến quá trình lịch sử đang nghiên cứu. Cô thường dặn chúng tôi: “muốn học được lịch sử thì cần phải biết hệ thống kiến thức, tóm gọn vấn đề lại rồi triển khai thật nhỏ ra. Như vậy vừa nhớ lâu lại ko bị mất ý”. Theo lời khuyên của cô, mỗi chúng tôi đều nhớ rất rõ những khó khăn lịch sử và chẳng hề bỏ sót chút nào lúc làm bài rà soát.

không chỉ cho chúng tôi các bài học lịch sử mà cô còn dậy cách thức đối nhân xử thế ở đời. Cô cho mỗi chúng tôi biết thế nào là cuộc sống thực tế, nó không màu hồng cũng ko trải thảm đỏ mà mỗi trái tim non nớt chúng tôi vẫn tưởng nhớ. Cô vẫn ví, cuộc thế như 1 cuộc chiến đấu chính bản thân mình vậy. Nếu như kiên cường thì họ sẽ ko bao giờ gục ngã, nhưng chỉ cần sơ xảy họ với thể đánh đổi cả cuộc đời. Tôi mơ hồ hiểu những gì cô nhắc, nhưng đến giờ thì đó lại là bài học đáng giá theo mãi thế cục tôi.

Mỗi một năm trôi qua cô đón một thế hệ học trò tậu đến các điều mới mẻ trong trang sách lịch sử. Nhưng cũng là khi cô tiễn thế hệ học trò của mình đi. 40 Năm tương tự, sau 27 năm mà “tay lái” của cô vẫn vững mái chèo. Cô không còn đạp xe tới lớp như ngày xưa nữa, cô ko còn giảng bài lúc lớp ngập mưa, nhưng các tiếng giảng của cô vẫn trong trẻo và dịu hiền. Nó vẫn hàng ngày dẫn dắt những thế hệ học sinh như chúng tôi sắm tới được những chân mây mới. Cô vật dụng cho mỗi chúng tôi phần lớn hành trang kiến thức và vốn sống của cô để chúng tôi không còn lạ lẫm và bỡ ngỡ lúc bước chân vào đời. Những đồng nghiệp của cô vẫn nghĩ sao cô hết lòng có học trò đến vậy. Cô cười nhẹ và nói: “Nó đã theo loại nghiệp mất rồi, thiếu học sinh như thiếu chân tay vậy. Không sao chịu được”.

có nhẽ nhờ cô mà các bài giảng lịch sử vẫn thấm nhuần trong tôi. Mỗi lúc tiếp cận 1 sự kiện tôi ko quên sắm kỹ về nguyên cớ của nó. Hiểu nghề để làm cho nghề như cô vẫn dặn chúng tôi. Sẽ mãi nhớ những kỷ niệm về cô, kỷ niệm về thời học sinh và những bài giảng quý báu mà cô đã trao tặng cho mỗi chúng em. Chúng em sẽ luôn trân trọng nó như món quà quý giá nhất của cuộc thế.

Thư Gửi thầy giáo

Thưa thầy kính mến! Đến giờ phút này em mới dám cầm bút viết thư cho thầy. Chẳng hề vì em bận (em còn bận gì nữa đâu!), chẳng phải vì em lười, mà vì em cần sở hữu thời gian tìm ra tuyến đường của mình.

Như thầy đã biết, em rất khó khăn vượt qua kỳ thi thấp nghiệp nhiều, hay đề cập khác đi, là em suýt chết, suýt trượt. Nhưng ko sao, mà suýt trượt không phải là trượt, em vẫn may mắn lọt qua cửa. Phải thú thật em hiểu điều ấy một phần cực lớn nhờ công của thầy đã tận tâm dìu dắt 1 đứa kém như em. Ơn đấy em ko bao giờ quên. Nhưng đến kỳ thi đại học thì em trượt. Đấy là kết quả tất yếu, là chân lý ko gì chuyển lay nổi sau những giờ khắc bi-da, những năm tháng chơi trò chơi điện tử và các đêm dạo thị trấn. Thú thiệt sở hữu thầy, ngay trước lúc thi em đã ko tin là mình đậu và sau khi thi, niềm tin ấy phát triển thành chắc chắn như thành trì.

Thầy ơi!

như vậy là đùng một mẫu, 1 chàng trai mười bảy tuổi như em, buổi sáng thức dậy, sau khi rửa mặt, đánh răng ko biết phải làm gì. Đi khiến thì chưa sở hữu nghề, đi học thì chưa có nơi còn đi chơi thì ko phải lúc nào mẹ cũng cho tiền. Nếu như xét theo quan điểm thông thường, em phải lo âu. Và thầy yên ổn tâm, em cũng rất lo vì dù tệ hại tới đâu, em cũng hiểu rằng con người phải có cách thức sống. Cách đấy hoặc phải học, hoặc phải được di truyền hoặc phải tự mày mò ra.

Và thầy ơi, tuyệt vời khiến sao, hạnh phúc làm sao khi em đã mò ra rồi. Sau một tuần ko có chuyện làm cho, ngồi trước ti vi, em đã phát hiện ra mình có khả năng phát triển thành một công dân thấp, 1 chàng trai tuyệt vời mà chẳng mất công đèn sách, mất công tu dưỡng gì cả. Đọc tới đây, chắc thầy sẽ hỏi ngay: em định trở nên một kẻ phạm pháp, một tên lường đảo hay buôn lậu à? Ko chẳng lẽ, thưa thầy, vì sở hữu 1 thứ thầy dạy em thấm tháp là dù với gì xảy ra vẫn phải là kẻ lương thiện. Cách thành đạt lương thiện khôn cùng, thậm chí còn luôn luôn được cổ vũ. Nó đơn giản chỉ là cách khiến cho theo những lời khuyên trong quảng cáo, thưa thầy. Sau lúc theo dõi truyền bá tê mê 1 tuần liền, em hiểu 1 cách thức sâu sắc rằng ngay lúc thành lập, muốn thông minh chỉ cần chọn đúng chiếc sữa nào đấy, muốn vui khỏe thì cần chọn đúng loại tã lót nào đấy còn muốn làn da hồng hào đáng yêu chỉ cần chọn không nhầm sữa tắm là xong ngay. Rồi lớn lên chút nữa, việc của em là mua được đúng dòng thuốc bổ hoặc dòng bột ra sao. Giả dụ chọn xác thực thì em sẽ biết đá bóng như Maradona hoặc ít ra cũng như Công Minh. Thỉnh thoảng khi đá mệt, thì chớ sở hữu dại mà nghỉ ngơi, phải tiêu dùng nước tăng lực, còn lúc bị chấn thương, vấn đề chẳng phải thầy thuốc, mà dòng keo dán nào. Nhưng chắc thầy cũng đồng ý rằng con người muốn tăng trưởng không hề toàn cơ bắp mà còn cần tác phong, thái độ. Thầy yên tâm, em cũng nhờ ti vi khám phá nốt rồi.

Để thành đạt, em chỉ cần biết chọn đúng mẫu hãng phi cơ để đi. Muốn được yêu, được chia sẻ, em đâu cần học văn, học sử hay học bất cứ loại gì, em chỉ cần chọn đúng mẫu sim điện thoại. Còn muốn tự tin, trời ơi, quá dễ, em chỉ cần chọn đúng dầu gội đầu. Sau này lúc lập gia đình, muốn Anh chị em hạnh phúc, em chỉ cần chọn đúng loại bột nêm hoặc mẫu xe hơi. Ôi thầy ơi, nhờ ti vi em phát hiện ra thành công thật là thuần tuý, em mới hiểu rằng 1 dòng xà bông tắm còn quyến rũ hơn bằng giáo sư và 1 bí quyết uống bia cũng sắm được bạn bè trên toàn thế giới. Vượt lên hồ hết, để trở nên một con người cao quý, có tính nhân bản, em chỉ cần mua ra kỹ thuật điện thoại. Rồi sau đó, khi tuổi đã cao, sức đã yếu, em cũng chả hề lo lắng vì sở hữu thuốc trị viêm ruột già và thuốc dưỡng não.

Lời thầy dạy thuở đó.

“Những lời dạy của người thầy như đã trở thành lẽ sống của mỗi chúng ta, bất cứ người học sinh nào cũng đều khắc cốt ghi xương. Các bài học giản dị dưới đây sẽ khiến người đọc phải trầm tư mặc tưởng, suy ngẫm. Hãy cộng đọc và cảm nhận nhé!”

Gửi những người chèo đò mải miết giữa sông xưa.

Gửi thầy con, người mải miết lèo lái những chiếc đời xuôi ngược…

Con còn nhớ rõ hình bóng thầy trên bục giảng năm ấy. Mái tóc pha tương đối sương, dòng cặp sách cũ, nụ cười hằn các vết chân chim đượm màu thời gian đã theo chúng con đi hết các năm tháng cuối của thuở học trò mang to mà ko với khôn…

Bụi phấn rơi rơi theo từng loại thầy viết, rơi vào cả tâm hồn non nớt chúng con những bài học về cuộc đời. Thuở ấy, chúng con nào biết làm cho người phải mang lấy một ước mong, dù giản dị, nhỏ nhoi hay cao sang to lớn. Dòng bảng đen, từng trang giấy trắng, các lời giảng dạy của Thầy chính là đoạn đường dài dẫn chúng con có các mơ ước trước hết ấy! Thuở đó, chúng con nào biết thế cục chỉ sở hữu các bà tiên và ông bụt, rằng Lý Thông, mụ gì ghẻ, hay quỷ dữ chỉ với trong truyện mà thôi… cuộc đời này vẫn luôn là bài 1 bài toán khó, mà đi hết cả quãng tuyến đường dài chúng ta mới trông thấy chẳng sở hữu lời giải nào tốt hơn ngoài 2 từ “trải nghiệm”. Thầy dạy rằng bước vào đời chúng con cần sở hữu một vài mắt sáng và một trái tim biết yêu thương, để đối tốt mang các người ngay và giảm thiểu xa các lo liệu, bon chen của những kẻ hiểm độc.

Thuở đấy, chúng con nào biết “tha thứ” là 1 động trong khoảng đẹp nhất chỉ sau “yêu”. Thầy dạy chúng con đừng quay lưng mang các người đã nhận lỗi, đừng có ngõ cụt đến cho những người đã biết mình sai, đừng nỡ mang các người đã biết quay lại… Thầy dạy rằng trái tim ko biết thứ tha là 1 trái tim đã chết, con người không biết thứ lỗi vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi.

Thuở đấy, chúng con nào biết cậu bạn kia lấm lem bùn đất chỉ vì giúp ba cày thêm ruộng lúa, đâu biết cô bạn đôi khi ngủ gật trong lớp kia tối qua thức khuya trông em cho mẹ ốm, đâu biết cậu bạn bên cạnh mình sở hữu người thân bệnh nặng nên bỏ học thường xuyên…Chúng con vẫn chỉ là các đứa trẻ thơ ngây nhìn cuộc thế bằng một ánh nhìn như vốn dĩ, mà vô tình lãng quên đi đằng sau nó sở hữu thể là cả một câu chuyện dài. Thầy dạy chúng con hãy biết quan tâm và coi ngó đến các người tiếp giáp với, hãy biết trân trọng các điều tưởng như rất thông thường nhưng hết sức quý giá. Bởi với một ngày, yêu thương cũng với thể là quá muộn… trong khi hợt hời và vô tâm đã bỏ xa khoảng bí quyết giữa các con người.

Thuở đấy, chúng con nào biết thế cục luôn là những nói quanh. Các khúc gập, các lòng vòng, những thác ghềnh luôn là một phần chẳng thể thiếu. Đừng tơ tưởng về cuộc đời là một tuyến đường thẳng… nếu như thế cục con không với các khúc ngoặt, hiển nhiên nó đã bất nghĩa đi đa số rồi. Thầy còn dạy chúng con phải biết ngước đầu trước thất bại, đừng dừng lại lúc phía trước còn rộng rãi lắm những chông gai… Quá nửa thế cục con đã sống như lời thầy dạy, con to thêm một tí rồi, thầy ơi…

Người thầy, người cha thứ 2 của đời con!

lúc viết lên những dòng này có nhẽ thầy của con đang say sưa giảng bài trên lớp cho học trò của mình. Con biết mang thể thầy sẽ ko bao giờ đọc được các loại này nhưng con vẫn muốn viết ra bằng đông đảo tình cảm, lòng kính trọng của mình để tri ân thầy, tri ân người cha thứ hai trong cuộc thế của con.

Thầy là 1 người thầy giáo thức giấc lẻ thường nhật, một giáo viên vùng sâu vùng xa của đất Đồng Nai. Phổ biến người cứ nghe đến Đồng Nai lại cho đó là một tỉnh no đủ, song bên cạnh đó vẫn còn đa dạng những vùng quê nghèo như quê ta thầy nhỉ. Con viết những dòng này trong giờ nghỉ trưa tại cơ quan, trong khi con bỗng nhiên đọc được Nét bút tri ân trên báo tuổi xanh. Xúc cảm của con lúc này mãnh liệt và dâng trào quá, con cũng ko biết viết trong khoảng đâu, viết như thế nào. Thế cục con thầy ko sinh con ra nhưng thầy là người đã giúp con nhận thức được giá trị của cuộc sống, nhận thức được giá trị của đồng bạc, trị giá của sức lao động và là điểm tựa để con khởi đầu một thế cục mới sau vấp ngã đầy cay đắng và tủi hổ.

Con lớn lên trong 1 gia đình dân cày nghèo, loại nghèo khiến người ta thua thiệt và tủi thân. Chính thành ra ngay từ nhỏ con đã quen cuộc sống thiếu cái ăn mẫu mặc, quen những bộ áo xống cũ lúc nhìn bạn bè mặc xống áo tây sơ mi thơm trắng sáng, quen đi dép nhựa rách phải hàn bằng mủ cao su bên những đôi xăng đan Bitis thơm mùi nhựa mới, quen những bữa cơm chỉ có nước mắm ăn sở hữu rau muống luộc bên những bữa cơm với giết cá đủ đầy của chúng bạn, quen sở hữu một buổi cắp sách đến trường còn 1 buổi đi làm công cuốc mướn kiếm bát cơm no lòng.

bố mẹ luôn cổ vũ chúng con cố gắng học để mang mẫu chữ, để mà thoát nghèo. Vì thế con phấn đấu học, con có thể nghèo hơn, ăn mặc rách nát hơn nhưng con sẽ học chuyên nghiệp hơn những người bạn của mình, con luôn xác định như vậy để vươn lên. Con cảm thấy hạnh phúc chan chứa khi mười hai năm liền mình làm lớp trưởng, mười 2 năm đạt thành tích cao, kiêu hãnh sở hữu giấy khen của trường, của sở tập huấn cho kết quả học tập, thành tích “học sinh nghèo vượt khó học giỏi”…Ngày con học xong cấp ba và thi đậu đại học con đã khóc như 1 đứa trẻ, con đã khiến cho được 1 điều tưởng như không thể lúc thi đậu đại học, con là điểm sáng của cả dòng phố nghèo này. Trong mười hai năm ấy thầy là người giúp con hồ hết để con sở hữu thể củng cố kiến thức học tập, ôn luyện để con thi đại học. Ngày con xuất phát đi nhập học thầy ko mang gì phổ quát ngoài các lời nhắn nhủ máu nóng và 1 ít tiền dành dụm gởi con làm quà. Thầy ạ đối mang Thống kê tiền đấy là nước mắt, là công sức cần lao, là những đêm không ngủ biên soạn giáo án của thầy, cầm nó con lại nấc ngẹn không kể nên lời.

Cuộc sống ở Sài Gòn khác xa mẫu cảnh ở quê nghèo và con bị choáng ngộp thật sự, con sở hữu cảm giác ở đây người ta sống nhanh quá, gấp gáp quá. Con học đại học nhưng cũng như thời ở quê một buổi lên giảng con đường, một buổi đi làm cho thêm, con phải tiết kiệm lắm mới mang thể tạm bợ đủ sống để đi học. Ngày đó con lúc nào cũng ốm yếu vì thiếu ăn, chỉ sở hữu thầy biết rõ nhất, các bức thư hai thầy trò mình gởi con đã kể rất rõ. Thầy đã cổ vũ con để con học, quyết tâm từng ngày từng ngày một vì mơ ước thoát nghèo của con, thầy nhắc mơ ước thoát nghèo của con cũng là ước mong của cả đời thầy.

vậy mà năm cuối đại học trong khi kỳ thực tập trước mắt con lại bị cám dỗ đồng tiền quật ngã để phải ra đi trong đớn đau, tủi nhục. Con vướng vào cá độ bóng đá và game online dẫn đến nợ nần, một phút nông nổi con đi móc túi điện thoại di động và tiền tài bạn trong ký túc xá để ăn xài, kết quả con bị bắt quả tang và bị buộc thôi học ngay tức khắc. Có con chốc lát bước ra khỏi cồng ngôi trường đại học mình gắn bó hơn bốn năm trời mãi mãi in sâu như một bài học không thể nào quên, bài học của cả đời người sở hữu riêng con.

Con trở thành điên loàn, con mất hết phương hướng và căm thù đa số những người nào muốn động viên, giúp đỡ mình. Lúc đấy con cảm thấy ấy là lòng thương hại, là người ta thấy khổ thân và điều đấy làm con không muốn đi đâu, làm cho gì nữa. Lại một lần nữa trong tận cùng đớn đau, tủi nhục thầy lại kế bên con, thầy làm cho bạn sở hữu con để san sẻ và khuyến khích con. Thầy từng bước làm con quên đi mặc cảm và hướng con đi tuyến phố mới khó khăn hơn nhưng rất thực tiễn có tình cảnh của con lúc đó. Thời gian đã trôi qua, con đã sống các giây lát cạnh tranh nhất đời mình dưới sự dìu dắt của thầy. Giờ đây đã trưởng thành hơn, đã thành công lúc học xong bằng nghề và đi làm cho với thu nhập tạm ổn định con càng biết ơn thầy hơn. Chính thầy đã xác định cho con lối đi học nghề để sở hữu một công việc sở hữu thu nhập ổn định, trong khoảng đó sẽ đi học lên thêm.

Vâng con sẽ nghe theo lời thầy, con sẽ cố gắng đi làm cho và học đại học đương chức vào ban đêm, con sẽ khiến cho được vì con mang lòng tin, vì con luôn sở hữu thầy bên cạnh. Lúc con ngục tù gã, lúc con phạm sai trái mọi người khinh thường con bao lăm thầy lại thương con bấy nhiêu. Thầy đã đánh thức được lòng tự tôn và cho con các lời khuyên đúng đắn. Con hạnh phúc lắm vì giờ đây em gái con lại được thầy chủ nhiệm, thầy lại dạy thêm cho em mà không lấy một đồng bạc công nữa, ân tình của thầy con làm cho sao trả được. Thầy sống và làm việc theo đúng lời dạy của bác Hồ kính yêu, là tấm gương sáng của 1 người Đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam vẻ vang.

Hôm rồi lang thang một tí trên mạng internet vào các diễn đàn dạy và học con tìm thấy những bài học, phần mềm dạy toán ấn tượng của 1 giáo viên tên Nguyễn Quốc Phong trường THPT Định Quán. Con bị xúc động mạnh, con thật sự ấn tượng lúc người đó chính là người thầy yêu kính của mình. Thầy bước vào cái tuổi tóc điểm hoa râm rồi mới bắt đầu tiếp cận máy vi tính, thế mà sở hữu thể viết ra những phần mềm dạy học môn toán cấp ba đầy bổ ích và thiết thực sở hữu cùng đồng mạng như thế thật là thảng hoặc mang. Quả thật đấy là những điều khó mà người nào cũng khiến cho được ở loại tuổi của thầy và ở cái thị trấn nghèo của chúng ta thầy ạ!

khi này con lại rơi nước mắt, nước mắt này ko còn là nước mắt của hối hận muộn mằn, của sự tự ti, xấu hổ về kí vãng đã qua, mà là của niềm xúc động, của hạnh phúc. Thầy ạ, con mà viết về thầy chắc con sẽ viết hoài, viết mãi tới lúc mệt mà vẫn muốn viết vì thầy trò ta sở hữu quá rộng rãi tình cảm và sở hữu quá đa dạng điều đặc trưng.

Con sẽ ngừng viết ở đây và con xoành xoạch nhớ câu nhắc của thầy “Sống ở trên đời mọi thứ với thể mất đi nhưng mai sau thì vẫn còn. Người sống lâu nhất là người cảm nhận được cuộc sống này đa dạng nhất, chứ không hề là người còn đó có thời kì rộng rãi nhất”. Vâng. Con sẽ cố gắng, thầy yên ổn tâm nhé!

Người Thầy đặc biệt

10 tuổi, lần trước nhất chúng tôi được học tiếng Anh, nhưng chẳng phải học ở trường mà phải đạp xe hơn 3km sang nhà thầy giáo ở làng bên để học. Trong căn nhà cấp 4 nhỏ bên bờ đê lộng gió, một thầy giáo và 4 học sinh ríu rít sở hữu các bài học tiếng anh tan vỡ lòng. Mỗi buổi học thêm tiếng Anh lúc đấy chỉ mang 500 đồng, phương pháp đây 12 năm về trước. Khi đấy bốn đứa chúng tôi chỉ biết học, ko quan tâm 500 đồng là đắt hay phải chăng cho một buổi học tiếng Anh tan vỡ lòng. Thầy là 1 người thầy đặc thù cùng lớp học đặc trưng và một căn nhà cũng đặc thù. Ngôi nhà chỉ với 1 gian phải chăng bé được xây hoàn toàn bằng xi măng. Đến các dòng bàn và giường ngủ cũng được làm từ xi măng. Trong khoảng xa, ngôi nhà trông như 1 chuồng chim người yêu câu bám trên bờ đập. Thầy viết trên một tấm bảng đen nhỏ treo trên tường, trò ngồi bàn xếp, khoanh chân trên tấm phản xây bằng xi măng. Những câu hello, goodbye… thầy vừa dạy viết vừa dạy đọc. Thầy đứng xoay ngang khuôn mặt, miệng mở mang, lưỡi đi lại thật chậm để chúng tôi tập đọc theo cho đúng.

Tôi nhớ còn nhớ câu chuyện thầy nhắc về 1 nước Nga xa xôi, nơi mà thầy đã từng theo học, nơi có một người con gái thầy đã yêu và đã rời xa. Thầy đề cập cho chúng tôi nghe về 1 thời trai trẻ phổ quát ước mơ nơi xứ tuyết… Trong câu chuyện đó có cái gì ấy đã vỡ, đã chia lìa và giờ thầy ở đây, trước mặt chúng tôi…Thầy sống lầm lũi và hơi lập dị trong mắt người làng. Đuôi mắt phổ quát nếp nhăn của thầy hay nheo lại, nhìn về nơi nào đó xa thẳm. Thầy sở hữu nụ cười thật lạ, trước mặt chúng tôi thì cực kỳ rét mướt, quay đi là ngay lập tức nhếch lên khó hiểu làm tôi thấy hay hay và chỉ thích nhìn thầy cười.

Cũng như bao người nông dân khác, thầy cũng trồng lúa, đặt rớ tôm (vó tôm) để mang tiền trang trải cho cuộc sống. Triền đập thoai thoải thầy đặt bao nhiêu là rớ. Tép chứa được, thầy vừa ăn, vừa bán, con nào nhỉnh hơn thầy bỏ vào chiếc bể cũng được xây bằng xi măng để nuôi cho to. Mỗi ngày đến học, chúng tôi hay vào bể tôm của thầy chơi, té nước làm cho những con tôm khiêu vũ lên loạn xị. Khi đó thầy liền rối rít la chúng tôi. Nhưng loại rối rít củ thầy trông rất đôn hậu nên không khiến cho chúng tôi sợ và như thế ngày nào trò nghịch dại ấy cũng được lặp lại.

Thầy nói, có chúng tôi đến học thầy cảm thấy rất vui. Thầy say sưa nói với chúng tôi thứ ngoại ngữ mà một thời thầy đam mê. Có chúng tôi, thầy bận rộn hơn vì phải lo ngăn những trò nghịch dại, lo cho chúng tôi học sao cho giỏi.Khi ko còn học thầy nữa, tôi vẫn thường đạp xe qua nhà thầy, vẫn cái dáng cao gầy đó, đặt các rớ tép dọc triền đập, bước đi liêu xiêu. 2 Ba lần tôi đi qua, vẫn lặng tâm khi dòng dáng liêu vẹo vọ đấy đi dọc bờ sóng ì ập vỗ. Rồi kí ức cũng như các con sóng, va đập kiểu gì mà tôi ko còn nhớ trong khoảng khi nào, tôi ko còn thấy dáng người thầy đấy nữa. Bữa nay, như bao đứa học sinh vô tâm khác của thầy, tôi lại ngồi nói về các kỉ niệm ngày xa xôi đấy. Tôi nhớ bóng thầy lúc thả những con tép nhỉnh hơn vào trong mẫu bể xi măng và mong chúng lớn, lúc ấy trông thầy như cô Tấm đang nuôi con cá bống để chờ phép màu. Tôi luôn mong thầy đã đi khỏi căn nhà đấy, ngôi làng đấy, đi tới xứ sở của riêng thầy. Nơi với đa dạng mong ước hơn, biết đâu phép màu tôm, cá sẽ cho thầy gặp lại người con gái thầy đã yêu. Tôi luôn mong điều đấy vì tôi biết gương mặt ấy, nụ cười đấy, nghe đâu không thuộc về nơi này, không nên ở lại nơi này.

Người thầy và những tờ tiền cũ

900.000 đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm 1 góc không với người nào để khóc. Rút cục nó cũng đậu đại học. Người trước nhất nó muốn thông báo tin quan trọng ấy chẳng hề là ba hay mẹ nó mà là người thầy yêu kính của nó…

Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám hình dong chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình “làm sao mà chọi mang người ta”. Thầy là người độc nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng “mình có thể”. Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo âu tràn về vây lấy nó… Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó. Rồi thầy tới mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là các bài học “nhân-lễ-nghĩa” của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là “bí kíp” rồi dặn chỉ lúc nào cạnh tranh nhất mới được mở ra. Nó đã không “cảnh giác” thừa. Gói “bí kíp” mà khi nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là 1 xấp các tờ tiền 10.000đ bọc trong 2 lớp nilon cũ kỹ, các tờ tiền được vuốt phẳng phiu gần như đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành trong khoảng lâu lắm! 900.000 Đồng, nó cứ vân vê các đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc ko với người nào để khóc. Đã 2 năm diễn ra từ loại ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau ấy thầy chuyển công việc. 2 Năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được các đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào các khi tưởng chừng như nó bế tắc nhất!)… 2 năm, nó vẫn chưa 1 lần về thăm thầy. Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: “Thầy H. Mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống lúc mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: “Thầy bệnh lâu rồi mà ko người nào biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”. Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong mẫu hot ban trưa hầm hập sở hữu cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hồn hậu tới bên nó, dúi vào đôi tay nóng sốt của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh…

đến hiện giờ nó mới quan tâm thấy thầy đã xanh lướt lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên phổ biến lắm… Nó chợt tỉnh giấc, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: “Thầy ơi… sao không đợi con về…!?”. Vì nó cứ đinh ninh: ví như đổi các đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho tới lúc nó kịp trở về.

Người mẹ thứ hai

Tuổi thơ của tôi không được đủ đầy như bao đứa trẻ khác. Vừa sinh ra đã ko được thấy mặt ông bà nội, ngoại. Lên sáu tuổi, mẹ tôi qua đời vì bạo bệnh. Nhà đông anh em, cha lại phải đi làm xa, năm Cả nhà sống bao bọc lấy nhau, cùng khuyên bảo nhau trong cuộc sống. Khó khăn, thiếu thốn là vậy nhưng chị em tôi luôn là tấm gương tiêu biểu dẫn đầu trong lớp và trong trường về thành tích học tập. Đấy là nhờ công bảo ban của cha, nhưng cũng là nhờ các thầy, cô giáo luôn nhiệt thành chỉ bảo. Sở hữu tôi, suốt thế cuộc này, dẫu với đi đâu về đâu, tôi cũng không bao giờ quên được cô Lịch – cô giáo chủ nhiệm lớp 3 của tôi hồi đó – người mẹ hiền thứ 2 đã chắp cánh mong ước cho tôi ngay từ các ngày ấu thơ.

trong khoảng quê nghèo chuyển lên phường sinh sống, lại mồ côi mẹ, tôi thuộc vào hàng học sinh nghèo nhất lớp. Khi mà Các bạn trong lớp quần nọ áo kia, cặp sách, giày dép đủ các dòng đắt tiền thì tôi quành năm chỉ sở hữu mỗi bộ đồng phục quần xanh áo trắng và thêm loại áo ấm đã cũ màu vào mùa đông. Nhưng bù lại, tôi là học trò dẫn đầu trong lớp về rất nhiều các môn học. Vốn dạn dĩ, tôi không tự kiêu vì thành tích học tập của mình, nhưng luôn thấy tự ti và tự ti về cảnh ngộ gia đình. Tôi không chơi thân sở hữu người nào, chỉ sống khép mình ở cuối góc lớp.Cô là giáo viên chủ nhiệm mới của lớp tôi, thay cho cô chủ nhiệm cũ vừa chuyển trường. Cô với khuân mặt thật hiền, dáng người thanh mảnh và giọng kể miền Bắc dễ thương tới lạ.

– Chào những em, cô tên Lịch, là chủ nhiệm mới của các em từ bây giờ. Cô sẽ rất vui nếu như các em xem cô là bạn, san sớt mang cô mọi cạnh tranh trong học tập cũng như cuộc sống

Rồi cô đi từng bàn, hỏi thăm từng học sinh một. Tôi dõi mắt theo cô từ khi cô mới bước vào lớp, bỗng thấy hồi hộp khi cô bước lại sắp và hỏi thăm về gia đình tôi. Tôi tư vấn cô, giọng nhi nhí trong cổ họng có mặc cảm phận nghèo. Tình cờ, cô thoa đầu tôi, mỉm cười:

– Cô với xem qua học bạ của em. Em nhiều năm kinh nghiệm lắm, quyết tâm phát huy nữa nhé. Có gì cạnh tranh cứ bảo sở hữu cô, đừng ngại. Cô đề cập và nhìn thẳng vào mắt tôi, mỉm cười. Nụ cười toát lên nét nhân hậu, thân yêu và thân thiện. Ngay từ lúc đó, tôi thấy mình sẽ gắn bó mang cô.

từ lúc cô Lịch về chủ nhiệm, lớp tôi “thay da đổi thịt” hẳn lên. Từ 1 lớp học lực chỉ đạt loại trung bình hơi, dần vươn lên đứng đầu trong bảng xếp mẫu của trường. Các giờ học của cô làm cho cả lớp cảm thấy rất hứng thú, chỉ mong thời gian trôi chậm lại. Cô ko dạy cứng đề cập theo giáo trình, ko phụ thuộc vào sách giáo khoa, vậy mà sự linh động trong cách truyền đạt của cô làm cho cả lớp nao nức như nuốt lấy từng lời giảng. Cô biết tường tận hoàn cảnh gia đình của từng đứa trong lớp. Đứa nào học kém, cô chủ động ghép lực lượng học kèm để Anh chị em học tương đối kèm cặp cho Các bạn học yếu… Phong trào học tập trong lớp tấp nập hẳn lên. Ngay cả các học sinh cá biệt trong lớp cũng phát triển thành yêu thích và siêng năng học tập. Chỉ cần một hôm vắng bóng cô, chúng đã nhao nhao lên hỏi thăm và thế nào cuối giờ học cũng dẫn đầu Anh chị em trong lớp tới nhà thăm cô giáo ốm. Lớp tôi đã phát triển thành một tập thể rất đoàn kết và cô Lịch chính là “cô tiên” khiến nên điều kỳ diệu đấy.

Kỳ thi vở sạch chữ đẹp của thị xã năm ấy, cô chọn tôi khiến đại diện cho lớp và cũng là cho khối lớp 3 tham dự cuộc thi. Vốn ko sở hữu tiền tậu các cuốn vở đẹp nhưng nhờ chữ đẹp và diễn đạt sạch sẽ nên vở viết của tôi nhìn rất đẹp mắt. Chỉ có điều, tôi hơi ái ngại vì giấy báo bọc vở thì đã cũ, nên nhìn bên ngoài những cuốn vở với vẻ xấu xí. Cuối giờ học, cô gặp riêng tôi, nhỏ nhẹ bảo: “Chiều Hằng mang vở tới nhà cô nhé. 2 Cô trò mình sẽ cộng “tu bổ” lại nó một tý”.

tới nhà cô, tôi khôn xiết sửng sốt lúc thấy nhà cô ở cũng giản dị và chẳng to hơn nhà tôi là mấy. Chỉ khác là… nhà cô rất ít người. Thì ra, vợ chồng cô ko với con. “Cô chú hi hữu muộn tuyến đường con mẫu nên quyết định sẽ ở vậy với nhau suốt đời” – cô cười buồn, nói như đọc được nghĩ suy của tôi.

Cô ân cần bọc lại sách vở, thay nhãn vở mới cho tôi, chỉ cho tôi các trường hợp ra đề mà ban giám khảo mang thể nhắc tới. Cô khuyên tôi nên nỗ lực học tập để sau này thi vào đại học. Cô bảo ấy là tuyến đường độc nhất sẽ giúp tôi thoát khỏi phận nghèo. Rồi cô hỏi tôi về hoàn cảnh gia đình… Biết tôi mồ côi mẹ trong khoảng bé, cô ngồi lặng đi 1 lúc, rồi… bất thần cô ôm ấp tôi vào lòng: “Hãy xem cô như người mẹ của em, ví như em muốn”. Trong vòng tay của cô, tôi thấy mình phát triển thành bé bỏng, cảm giác thân thiện, thân thiết như chính mẹ ruột của mình. Với chiếc gì đấy trỗi dậy trong lòng tôi… như tình chiếc tử linh nghiệm mà lâu nay tôi thiếu vắng…

Kỳ thi đấy, tôi không giành giải nhất. Cầm bằng khen giải nhì trên tay, bỗng nhiên tôi ứa nước mắt. Tôi đã không làm cho tròn lời hứa hẹn sở hữu lòng mình, với giải nhất về tặng cô… Suốt cả buổi học, tôi cúi gằm mặt… ko dám ngẩng lên nhìn cô. Bỗng giật mình lúc 1 bàn tay đặt nhẹ lên vai và giọng cô nhỏ nhẹ: “Thôi nào cô bé. Cô biết em đã nỗ lực khôn cùng rồi mà.”. Tôi ngẩng đầu nhìn cô, mắt nhòe lệ nhưng tràn đầy yêu thương…

Cô Lịch chủ nhiệm lớp tôi cho tới khi bọn tôi thi hết cấp. Năm đấy, lớp tôi là lớp độc nhất sở hữu học sinh thi vượt cấp đạt 100%. Buổi liên hoan chia tay thấm đẫm nước mắt. Cô và trò ôm ấp nhau cùng khóc. Đứa nào cũng ước giá như thời gian giới hạn lại… quyến luyến, lưu luyến không muốn rời xa.

hiện tại, tôi đã khôn lớn, đã ra trường và sở hữu công tác ổn định nơi thành phố. Mỗi năm về quê ăn tết, tôi lại xịt vào thăm cô, sắm tặng cô loài hoả hồng tiểu muội mà cô rất ham. Cô giờ đã với tuổi, mái tóc đã “pha sương”, trên mặt đã điểm một vài nếp nhăn. Vợ chồng cô vẫn sống giản dị trong ngôi nhà nhỏ xinh thuở nào. Mười bốn năm đã trôi qua, vậy mà cô tôi vẫn giống như ngày xưa, dịu dàng và nhân hậu sở hữu đôi mắt rạng ngời… Dẫu đi hết cuộc thế này, tôi cũng không thể nào quên được đôi mắt ấy…

Thầy ơi, bây giờ mùa hoa lau trắng

Đã 10 năm rồi em ko gặp lại Thầy, cũng chừng ấy thời kì em vẫn hằng mơ 1 ngày em được trở lại thời thơ bé có bao kỷ niệm quyến luyến sở hữu thầy cô và bè bạn. Chiều nay em đi qua khúc sông gặp bạt ngàn hoa lau trắng, những bông lau trắng bời bời như nỗi nhớ của em về Thầy…

Bài học trước hết em học ở Thầy là bài giảng về lịch sử về Đinh Tiên Hoàng – vị vua tài hoa đã dẹp loạn 12 sứ quân, đặt nền tảng vun đắp độc lập tự chủ của đất nước.

Thầy đã nhắc rất sinh động việc thời nhỏ, Đinh Bộ Lĩnh cộng Anh chị em chăn trâu lấy bông lau làm cho cờ bày trận đánh nhau mang con nhỏ thôn khác, đánh đâu thắng đấy, phần đông đều hàng phục tôn làm “chủ tướng”, chéo tay khiến kiệu khiêng và cầm hoa lau đi hai bên để rước như vua.

Hình ảnh các cành lau trắng đã được Thầy minh họa rất xúc động và phát triển thành dấu ấn ko bao giờ phai nhạt trong em và đa dạng lứa học sinh chúng em ngày ấy. Thầy đã giảng cho chúng em biết bao bài học về lịch sử, về tình ái đất nước và ý thức kiên cường bất khuất của dân tộc… Nhưng sở hữu một điều, Thầy chưa bao giờ nói về mình, về thế cục quân ngũ của Thầy. Thầy là thương binh, Thầy trở về từ chiến trận và đã để lại nơi đó 1 cánh tay. Em nhớ những cái chữ bằng phấn trắng Thầy viết lên bảng bằng tay trái xiên xiên, chợt thấy cay cay sống mũi…

Hồi đó, món quà mà em và Cả nhà trong hàng ngũ học sinh nhiều năm kinh nghiệm Văn đã tặng Thầy nhân ngày 20-11 là một bó hoa lau trắng. Thầy đã xúc động đến lặng người. Thầy chu đáo cắm “bó hoa đặc biệt” ấy của chúng em vào một bình hoa được khiến cho bằng gốc tre ngà ở phòng làm cho việc của Thầy. Rồi Thầy quay lại đề cập với chúng em giọng xúc động: hoa lau trắng đề cập Thầy nhớ mẹ, nhớ các người đồng đội cũ. Thầy nói, chữ đầu tiên hồi đó Thầy học là chữ 0.

Để thầy dễ nhớ, mẹ Thầy kể nếu khi con trông thấy nắng xuyên qua mái nhà của mình, thấy những chấm tròn, ấy là chữ 0. Nhà Thầy hồi đấy lợp bằng tranh mây. Các gánh tranh mây mà cha Thầy đã lặn lội sở hữu về trong khoảng trong rừng sâu, nhẫn nại gánh tới mấy tháng trời mới đủ làm cho mái nhà. Người thầy đầu tiên trong thế cục Thầy chính là mẹ Thầy. Các Con số trước nhất Thầy biết cũng từ mẹ. Học đếm trong khoảng số 1 đến số 10, rồi cả phép cộng, trừ, nhân, chia cũng bằng những củ khoai, những phần quà của mẹ mỗi buổi chợ chiều cho chị và mấy đứa em.

Bài học khiến người mẹ cũng dạy Thầy bằng các câu ca dao “Lá lành đùm lá rách”, “Ẳn xem nồi ngồi xem hướng”, “Học ăn học nói học gói học mở”,… Chỉ đơn thuần là những lời dạy thường ngày, ko sở hữu cuốn giáo án nào ngoài cuốn giáo án trái tim, tấm lòng yêu thương con hết mực… Câu chuyện nói của Thầy cũng là 1 bài học Thầy muốn dạy lại cho em, về tình yêu và lòng có nhân. Có nhẽ em nhớ và kính trọng Thầy hơn bởi các điều thật giản dị như thế.

Trong giấc mơ ngập trắng hoa lau, em thấy tuổi thơ mình trở về bình yên, trong trẻo. Em nhớ Thầy nhắc là mỗi loài hoa đều có một hồn cốt riêng, đều với những giá trị mà chưa có ai viết hết, nói hết.

Giờ đây đứng trước triền sông bạt ngàn hoa lau trắng – loài hoa giản dị đã phát triển thành ký ức thiêng liêng trong em lúc nhớ về Thầy, về bài học trước tiên của Thầy. Trong trái tim em, hình ảnh của Thầy giống như một ngọn núi sở hữu những tán cây đủ che chở cho em suốt mùa nắng gắt, cũng là nơi bình lặng em muốn trở về mỗi lúc lòng mệt toài nơi đất khách. Mùa đông đã về tun hút gió. Ngoài triền sông hoa lau trắng lại bời bời trong gió. “Cây lau sở hữu một nhựa sống bền bỉ và diệu kỳ, dù gió mưa sở hữu quất bao lăm thì hoa vẫn nở đúng mùa và vẫn trắng đến chênh chao. Con người cần phải kiên trì hơn loài hoa lau đấy…”

– Thầy đã dạy em như thế. Đến hiện nay em vẫn luôn với theo bên mình hình ảnh của 1 màu hoa – trắng tinh khiết như những tình cảm mến thương của các cô cậu học trò dành tặng thầy cô giáo…

Thầy dạy rằng trái tim không biết thứ tha là 1 trái tim đã chết, con người không biết thứ lỗi vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi.

Gửi các người chèo đò mải miết giữa sông xưa.

Gửi thầy con, người mải miết lèo lái các cái đời xuôi ngược…

Con còn nhớ rõ hình bóng thầy trên bục giảng năm đó. Mái tóc pha tương đối sương, cái cặp sách cũ, nụ cười hằn các vết chân chim đượm màu thời gian đã theo chúng con đi hết các năm tháng cuối của thuở học trò với to mà ko có khôn…

Bụi phấn rơi rơi theo từng cái thầy viết, rơi vào cả tâm hồn non nớt chúng con những bài học về thế cục.

Thuở đấy, chúng con nào biết làm cho người phải mang lấy một ước mong, dù giản dị, nhỏ nhoi hay cao sang to to. Mẫu bảng đen, từng trang giấy trắng, những lời giảng dạy của Thầy chính là đoạn trục đường dài dẫn chúng con sở hữu các ước mong trước hết ấy!

Thủa đó, chúng con nào biết cuộc thế chỉ có những bà tiên và ông bụt, rằng Lý Thông, mụ gì ghẻ, hay quỷ dữ chỉ có trong truyện mà thôi… thế cục này vẫn luôn là bài một bài toán khó, mà đi hết cả quãng con đường dài chúng ta mới trông thấy chẳng với lời giải nào rẻ hơn ngoài 2 trong khoảng “trải nghiệm”.

Thầy dạy rằng bước vào đời chúng con cần có một đôi mắt sáng và một trái tim biết yêu thương, để đối rẻ với những người ngay và hạn chế xa các tính liệu, bon chen của những kẻ hiểm sâu.

Thuở đấy, chúng con nào biết “tha thứ” là một động từ hấp dẫn nhất chỉ sau “yêu”. Thầy dạy chúng con đừng quay lưng sở hữu các người đã nhận lỗi, đừng có ngõ cụt đến cho những người đã biết mình sai, đừng đang tâm với những người đã biết quay lại… Thầy dạy rằng trái tim ko biết thứ tha là 1 trái tim đã chết, con người không biết lượng thứ vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi.

Thưở đấy, chúng con nào biết cậu bạn kia lấm lem bùn đất chỉ vì giúp ba cày thêm ruộng lúa, đâu biết cô bạn thỉnh thoảng ngủ gật trong lớp kia tối qua thức khuya trông em cho mẹ ốm, đâu biết cậu bạn bên cạnh mình mang người nhà bệnh nặng nên bỏ học thường xuyên…

Chúng con vẫn chỉ là những đứa trẻ thơ ngây nhìn cuộc đời bằng 1 ánh nhìn như vốn dĩ, mà vô tình lãng quên đi đằng sau nó mang thể là cả một câu chuyện dài.

Thầy dạy chúng con hãy biết quan tâm và săn sóc tới những người quanh đó, hãy biết trân trọng các điều tưởng như rất bình thường nhưng khôn xiết quý giá. Bởi có 1 ngày, yêu thương cũng sở hữu thể là quá muộn… khi mà hợt hời và vô tâm đã bỏ xa khoảng cách thức giữa những con người.

Thưở ấy, chúng con nào biết thế cuộc luôn là các loanh quanh. Những khúc gập, các quanh co, những thác ghềnh luôn là 1 phần chẳng thể thiếu. Đừng mơ tưởng về cuộc thế là một trục đường thẳng… ví như cuộc đời con ko với những khúc ngoặt, hiển nhiên nó đã vô nghĩa đi phần lớn rồi.

Thầy còn dạy chúng con phải biết ngước đầu trước thất bại, đừng ngừng lại khi phía trước còn phổ quát lắm các chông gai… Quá nửa cuộc thế con đã sống như lời thầy dạy, con to thêm một tẹo rồi, thầy ơi…

Dẫu đông dài, hạ trắng, nắng gắt hay mưa giông…

những người chèo đò vẫn mải miết qua sông đưa khách…

Dẫu gió lạnh, đèn khuya, lưng áo mỏng…

Thầy tôi trăng hắt các đêm kia, vẫn mải miết chèo đời…

Thầy ơi, ngày nay mùa hoa lau trắng

Leave A Reply